Giữa Những Phụ Nữ Độc Thân

Giữa Những Phụ Nữ Độc Thân

3large

Điệp Mỹ Linh –

Vội vàng nhấc điện thoại, Quỳnh Như vừa “allo” thì đầu dây bên kia một giọng hớn hở vang lên:
– Quỳnh Như đó hả?
Nhận ra giọng của “Nhà thơ lớn”, Quỳnh Như đáp:
– Dạ, thưa anh, em đây. Anh chị khỏe không?
– Ừ, khỏe. Cảm ơn em. Hôm trước em bảo là muốn đến nhà anh xem lan, em còn giữ ý định đó không?
– Dạ, còn. Khi nào em có thể đến được?
– Hôm nay. Được không?
– Dạ, anh cho em xin địa chỉ và directions.
Sau khi Quỳnh Như ghi xong directions, “Nhà thơ lớn” hỏi:
– Bao lâu nữa em có thể đến được?
Nhìn đồng hồ, thấy chỉ mới chín giờ sáng Thứ Bảy, Quỳnh Như vừa tiếc không được “ngủ nướng” vừa đáp:
– Thưa anh, có lẽ từ một đến hai tiếng đồng hồ nữa.
“Nhà thơ lớn” đổi giọng lã lơi:
– Chi mà lâu dữ vậy? Anh hồi hộp, anh nôn nóng muốn gặp em. Em không cần sửa soạn, trang điểm gì hết, cứ để tự nhiên như vậy mà đến với anh. Anh em mình biết nhau lâu rồi mà.
Quỳnh Như bối rối. Quỳnh Như quen với vợ chồng “Nhà thơ lớn” nhưng không thân mật đến độ… Quỳnh Như hỏi dò:
– Thưa anh, chị có ở nhà không?
– Không. Bà ấy đi thăm mấy đứa con.
Quỳnh Như thật sự hoảng sợ, nhưng chưa biết phải đối phó bằng cách nào:
– Thưa anh, anh cho em khoảng ba mươi phút, em sẽ gọi lại.
– Thì em cứ đến đi, anh chờ. Tại sao em phải gọi lại?
– Dạ, em sẽ gọi lại anh.
Quỳnh Như vội vàng gác ống nói, rồi nhất lên, bấm số điện thoại của Đằng, người bạn độc thân và lớn tuổi hơn mà Quỳnh Như rất tin tưởng. Không ai bắt điện thoại. Quỳnh Như gọi cô con gái hỏi ý kiến. Sau khi nghe Quỳnh Như kể rõ những câu nói thiếu đứng đắn của “Nhà thơ lớn”, cô con gái quyết định là Quỳnh Như không nên đến nhà và cũng không nên liên lạc với “Nhà thơ lớn” nữa. Quỳnh Như điện thoại đến nhà “Nhà thơ lớn” và xin lỗi sẽ không đến được. “Nhà thơ lớn” bất bình:
– Tại sao? Em làm anh thất vọng vô cùng. Em biết anh mong được gặp em từ lâu rồi không?
– Em xin lỗi anh. Em không đến được. Chào anh.
Gác ống nói xong, tự dưng Quỳnh Như cảm thấy buồn và nàng ngạc nhiên khi nhận ra những giọt nước mắt tủi thân đang âm thầm lăn dài dọc sóng mũi thon. Đã mấy mươi năm rồi Quỳnh Như tưởng rằng nàng không còn giọt lệ nào để khóc cho sự dại khờ và bồng bột của nàng khi nàng nhận lời cầu hôn của một người mà nàng lầm tưởng rằng người đó đã yêu thương nàng thật lòng! Vậy thì tại sao bây giờ Quỳnh Như lại khóc một cách dễ dàng sau khi bị “Nhà thơ lớn” “tấn công một cách bất ngờ” như vậy? Suy nghĩ một chốc Quỳnh Như mới hiểu.
Đây không phải là lần đầu tiên Quỳnh Như bị “tấn công” mà kể từ ngày trở thành một phụ nữ độc thân, Quỳnh Như cảm nhận được nàng là nạn nhân của nhiều lớp người.
Lớp người cùng phái tỏ ra lo ngại rằng Quỳnh Như sẽ chinh phục chồng của họ; vì Quỳnh Như là một thiếu phụ còn nhan sắc, có đức hạnh và có năng khiếu về âm nhạc và văn chương.
Ngược lại, những người bạn khác phái – có vợ con – có thể chia ra ba lớp người. Lớp người không muốn vợ của họ thân thiện với Quỳnh Như, vì họ ngại vợ của họ cũng sẽ hành động giống như Quỳnh Như – bỏ chồng. Lớp người tỏ lòng thương hại Quỳnh Như vì cảnh đơn chiếc, muốn giúp đỡ thật lòng thì bị mấy bà vợ nghi ngờ! Và lớp người thích tản tỉnh, vì nghĩ rằng đàn bà độc thân, dại gì không “tán”; “tán” được thì “hưởng”, không được thì thôi! “Nhà thơ lớn” là một trong những nhân vật này.
Những người bạn khác phái, độc thân, thì có thể chia làm bốn lớp người. Những người bằng hoặc hơn Quỳnh Như vài tuổi muốn kết bạn với Quỳnh Như để đi nốt đoạn đường đời thì bị mặc cảm khi họ biết rõ địa vị ngày xưa của người chồng cũ của Quỳnh Như. Nhiều người lại dè bỉm, bảo về Việt Nam lấy con gái mười tám cũng được, chuyện gì phải gặp những người cỡ tuổi Quỳnh Như. Nhưng sau khi thấy nhiều người bạn của họ là “nạn nhân thê thảm” của chuyện lấy vợ trẻ từ Việt Nam đem qua, mấy ông thuộc lớp người này đâm ra sợ. Vài người trẻ hơn Quỳnh Như có cảm tình với Quỳnh Như, vì Quỳnh Như trông trẻ hơn tuổi thật của nàng. Nhưng Quỳnh Như thấy nhiều bà bạn lấy chồng trẻ rồi phải đến thẩm mỹ viện căng da, cắt mí mắt để trông bớt chênh lệch thì Quỳnh Như lại không thích; vì Quỳnh Như là người thích sự tự nhiên, sống giản dị, không cần bề ngoài. Những người lớn tuổi hơn Quỳnh Như thì Quỳnh Như lại ngại ngùng…
Nhưng sự ngại ngùng của Quỳnh Như tan biến nhanh khi Quỳnh Như gặp lại Đằng, trong một tiệc cưới, tại Houston. Nhờ đã quen nhau từ trước, Đằng chinh phục Quỳnh Như không mấy khó khăn. Chỉ có điều bất tiện là Quỳnh Như sống tại Dallas. Đằng ở Houston. Đằng muốn lên Dallas thăm Quỳnh Như, ở lại nhà Quỳnh Như nhưng Quỳnh Như không thuận, vì tư tưởng của Quỳnh Như đã bị mớ “luân lý tào lao” của ông Khổng, ông Mạnh, ông Trang nào đó bên Tàu khống trị rồi! Đối với Quỳnh Như, “nam nữ thọ thọ bất thân.”
Quan niệm “xưa như trái đất” của Quỳnh Như thường bị Giáng Kiều, cô bạn thân từ thời còn đi học, đả phá. Nghĩ đến Giáng Kiều, người bạn cùng cảnh ngộ với nàng, Quỳnh Như cảm thấy bớt tủi thân.
Quỳnh Như đang rửa chén, sau bữa ăn chiều, thì điện thoại reng. Quỳnh Như thầm vui vì nghĩ rằng Đằng gọi lại. Nhưng thật bất ngờ, giọng Giáng Kiều:
– Hey! Đang làm gì đó? Mấy hôm nay nóng quá, máy lạnh ở nhà bồ có bị trục trặc không?
– Không. Bồ bị hả?
– Ừ, máy lạnh nhà mình không chạy.
– Chết chưa! Vậy bồ phải làm sao?
– Hồi sáng sớm mình phải gọi anh Đằng, nhờ anh Đằng tới xem giùm. Sau đó anh Đằng ở lại chờ thợ tới sửa chứ anh Đằng không muốn thợ biết mình sống một mình.
Dù biết Đằng là người đàn ông tốt bụng, thích giúp đỡ những thiếu phụ độc thân, Quỳnh Như cũng cảm thấy khó chịu, thầm nhủ: Hèn chi Đằng không bắt điện thoại của mình! Không nghe Quỳnh Như đáp, Giáng Kiều tiếp:
– Đang bận hả?
– Không. Không. Chừng nào bồ lên đây chơi?
– Để hết Hè đã. Mùa này lái xe đi xa, máy xe nóng lắm, không tốt; thêm nữa, lái một mình trên xa lộ buồn thấy mồ.
– Kiếm một ông cho vui.
– Bồ có rồi hả?
– Không. Mình sợ đàn ông lắm rồi.
– Mình thì có cũng có mà không cũng không.
– Sao kỳ vậy?
– Bồ nên nhớ, cỡ tuổi này, đàn ông họ đến với mình là họ chỉ muốn có người chăm nom, săn sóc cho họ thôi chứ yêu thương gì nữa! Mà mình thì mình không muốn hầu hạ ai nữa cả. Quen để đi ăn, đi chơi, đi xi-nê, đi nhảy với nhau rồi ai về nhà nấy thì okay.
– Rủi họ ôm mình họ hôn thì sao?
– So what?
Không ngờ cô bạn lại có ý tưởng hoàn toàn trái ngược với mình, Quỳnh Như chưa kịp nói ra ý nghĩ của nàng thì nghe tiếng click báo hiệu có đường dây khác trên điện thoại. Quỳnh Như vội vàng:
– Nè, bồ! Chờ giùm chút, mình có đường dây bên kia.
– Thôi, được rồi. Mình phải đi chợ. Hôm khác nói nhiều.
Bắt sang đường dây bên kia, nhận ra giọng của Đằng, Quỳnh Như nói như than:
– Dạ, anh. Lúc sáng em gọi mà không gặp anh.
– Ừ, lúc sáng anh phải đưa cháu gái đi có tí việc. Trong lúc lái xe anh nghe điện thoại reng, thấy số phone của em, nhưng anh không bắt vì ngại vừa lái xe vừa nói điện thoại nguy hiểm.
Im lặng. Quỳnh Như thấy rõ sự thiếu thành thật của Đằng cho nên không muốn tiếp nối câu chuyện. Tại sao Đằng không nói thật là Đằng ở lại nhà Giáng-Kiều để xem ông thợ sửa máy lạnh mà Đằng lại bảo chở con gái? Từ gút mắt này Quỳnh Như suy ra: Đằng không bắt điện thoại của Quỳnh Như vì Đằng đang ở cạnh Giáng Kiều. Và vì Đằng có “gì đó” với Giáng Kiều cho nên Đằng không muốn Giáng Kiều biết sự liên hệ giữa chàng và Quỳnh Như. Quỳnh Như xót xa trong lòng. Quỳnh Như đã xa ông “ex” vì Quỳnh Như không chịu được những gian dối, lừa lọc của ông ấy. Vậy mà bây giờ Quỳnh Như lại bị ràng buộc tình cảm với một người cũng dối dang như người xưa? Quỳnh Như tìm lý do lịch sự để cắt đứt câu chuyện.
Biết Quỳnh Như không vui, hôm sau Đằng lái xe lên Dallas.
Đằng và Quỳnh Như lặng lẽ đi bên nhau trong công viên vắng người. Đằng tiếp nối câu chuyện:
– Anh đã giải thích với em rồi mà em cũng vẫn chưa tin anh.
Quỳnh Như không muốn nói thật ý nghĩ của nàng; vì Quỳnh Như không muốn làm tổn thương Đằng, đành nói loanh quanh:
– Em nghĩ chuyện giữa anh và em sẽ không đi đến đâu cả. Thôi, anh về sớm còn nghỉ ngơi để mai đi làm.
– Anh mời em dùng cơm chiều với anh trước khi anh về lại Houston.
– Cảm ơn anh, nhưng em không thể đi ăn với anh được.
– Tại sao em cứ sợ thiên hạ dị nghị? Tại sao em cứ tự làm khổ em?
– Vì em đã được nuôi dạy theo cái ống, cái bầu (1) rồi. Em không tự làm khổ em. Em chỉ khe khắt với em thôi.
– Theo em thì anh nên làm gì để em tin anh?
– Em không hiểu tại sao anh phải theo đuổi em trong khi quanh anh có rất nhiều người đàn bà độc thân?
– Bạn khác. Em khác. Anh quen nhiều phụ nữ độc thân không có nghĩa là anh thương yêu tất cả những người đó.
– Em “mời” ông “ex” của em ra khỏi cuộc đời của em vì em muốn thoát khỏi sự phiền muộn triền miên. Bây giờ không lý do gì em lại lao vào sự phiền muộn khác mà em biết chắc chắn là nó sẽ đến.
– Tại sao em đa nghi quá vậy?
– Ông “ex” của em chỉ ôm những người đàn bà khác trong vòng tay; còn anh ôm những người đàn bà khác trong lòng anh. Đó mới là nguy hiểm.
– Em kết tội oan cho anh. Em giống như mấy quan tòa ở Texas. Mức độ quan tòa xử nhầm tội phạm lên đến 7%, em biết không?
– Anh không ôm họ trong lòng tại sao anh vẫn giữ liên lạc với họ suốt mấy mươi năm qua?
Đằng không biện luận được. Suy nghĩ một chốc, Đằng muốn đo lường tình cảm của Quỳnh Như dành cho chàng:
– Thôi, em không muốn phiền muộn vì anh thì em cứ e-mail, bảo anh đừng liên lạc với em nữa.
– Dạ, anh muốn như vậy, em sẽ làm.
Đằng cứ nghĩ rằng Quỳnh Như chỉ nói trong lúc buồn giận thôi; không ngờ, khi về đến Houston, sau khi thay đồ, mở computer, Đằng thấy e-mail của Quỳnh Như:
Kính Anh,
Một lần nào đó Anh bảo rằng giao thiệp với một người quá nhạy cảm – như em – không phải là dễ. Vâng, em biết. Vậy thì thôi, xin Anh đừng liên lạc với em nữa.
Em, Quỳnh Như
Đằng ngồi lặng yên. Nhìn e-mail của Quỳnh Như một lúc, Đằng điện thoại cho nàng. Nhận ra giọng của Đằng, Quỳnh Như im lặng, tự hỏi, có nên trả lời hay không? Đằng lập lại, giọng thật chậm và dịu dàng:
– Qu…ỳnh-Như.
Quỳnh Như không thể im lặng lâu hơn: “Dạ”.
– Anh không ngờ em lại gửi cho anh cái “meo” như vậy.
– Chính anh bảo em mà.
– Anh đùa. Thôi, cho anh xem như anh không nhận được cái “meo” này, nha, em.
Im lặng. Đằng tiếp:
– Xem như không có “meo” này, nha, em. Please!
– Em gửi sang anh, anh muốn xử dụng như thế nào tùy anh.
– Quỳnh Như, em khóc, phải không? Biết em khóc anh chịu không được. Ước gì anh đứng gần để em tựa vào vai anh mà khóc.
– Dạ, thôi. Em không còn cái lãng mạn đó nữa.
– Tại sao? Em là một nghệ sĩ…
Nửa đùa nửa thật, Quỳnh Như ngắt lời Đằng:
– Dạ, em thấy nhiều bà bị… kiss and run và kiss and tell rồi. Em sợ lắm.
Đằng hơi nhíu mày, tự hỏi, đó có phải là lý do khiến Quỳnh Như lúc nào cũng nhút nhát, cũng lo sợ và không tin tưởng đàn ông hay không? Đằng cương quyết:
– Mai anh sẽ nghỉ làm, lên em. Anh và em phải nói chuyện, tìm hiểu nhau nhiều hơn.
– Thôi, anh. Tìm hiểu nhau để làm gì khi mà chung quanh anh có cả “tiểu đội phụ nữ độc thân” mà bà nào anh cũng bảo là xinh đẹp, giỏi giang, học rộng, hiểu nhiều. Nếu những bà bạn của anh đều trội hơn người thì tại sao anh không chọn một bà mà anh lại theo đuổi em? Em tầm thường, em không có gì đặc biệt như mấy bà bạn của anh.
Đằng than thầm. Khi đọc được bài nào hay, Đằng chuyển cho Quỳnh Như mà Đằng quên deleted địa chỉ điện thư của mấy bà bạn độc thân. Điều tệ hại hơn cả là trong số địa chỉ này lại có địa chỉ e-mails của một số “người xưa” của Đằng mà Quỳnh Như biết.
– Tại sao lúc nào em cũng tự hạ mình vậy?
– Dạ, em không tự hạ mình. Em chỉ muốn biết nguyên nhân nào anh bảo anh thương em trong khi anh có cả “tiểu đội” bạn gái độc thân?
Đằng cười vì Quỳnh Như dùng danh từ nhà binh.
– Chuyện tình cảm, khi trái tim của mình giao động vì người nào thì mình biết mình yêu người đó chứ không lẽ anh có tình ý với tất cả mấy người bạn khác phái của anh sao? Hơn nữa, nếu anh có “tiểu đội phụ nữ độc thân” mà anh chỉ yêu một mình em thôi, đó mới là quý.
Quỳnh Như không hiểu Đằng tìm cách tâng bốc những người bạn khác phái của chàng để làm gì; nhưng ông “ex” của Quỳnh Như thì ông ấy muốn cho Quỳnh Như thấy rằng ông ấy vẫn còn “ngon”, vẫn được nhiều phụ nữ tài hoa để ý. Riêng Quỳnh Như, nàng tự biết nàng hơn những phụ nữ đó về nhiều phương diện. Quỳnh Như đáp:
– Anh nhìn kỹ những tấm ảnh anh chuyển cho em đi. Ở lứa tuổi đó mà đầu bà nào tóc cũng sum sê còn hơn thời con gái; mũi bà nào cũng cao, nhọn; mắt bà nào cũng xếch lên, nhắm lại không được; lông mi bà nào cũng dài ngoằn; bà nào cũng phấn son lòe loẹt như đào cải lương thì anh khen không tiếc lời. Anh “vẽ rắn thêm chân”. Trong khi đó, anh nhìn tấm ảnh của em anh bảo em nên đổi kiểu tóc vì kiểu tóc này làm em trông gìa thêm năm tuổi. Anh thấy không? Anh vui vẻ chấp nhận những điều không thật nơi “tiểu đội phụ nữ độc thân” của anh; trong khi anh không thể chấp nhận em là em. Anh trái ngược với Billy Joel; vì Billy Joel chấm dứt bản nhạc bằng một câu đầy ý nghĩa và hợp với cá tính của em:
– Câu gì, em?
Quỳnh Như ư hử một đoạn ngắn để bắt giọng, rồi hát câu cuối: “I love you just the way you are.” (2)
– Anh tình thật đưa ra nhận xét của anh, vì anh muốn em đẹp hơn. Còn mấy bà đó, họ chỉ là bạn thôi.
– Em nghĩ, dù họ chỉ là bạn, nhưng họ ở gần anh, vẫn thuận tiện hơn là em ở xa. Anh nhớ hoàn cảnh như anh và em người Pháp có câu gì không?
– Loin des yeux loin du coeur.
– Dạ. Đúng rồi.
– Anh đề nghị, hoặc là em dời về Houston hoặc là mỗi cuối tuần anh lên thăm em, ở nhà em mà em cũng ngại người đời dị nghị thì anh biết làm sao đây?
Đề nghị của Đằng tương tự như đề nghị của Quân – bạn học của Đằng. Ngày xưa Quân theo đuổi Quỳnh Như nhưng không thành. Sau khi liên lạc lại được với Quỳnh Như, Quân thường chuyển cho nàng những vần thơ rất ngọt ngào, dễ thương và tỏ ý muốn đến Dallas thăm nàng, ở lại nhà nàng vài hôm. Quỳnh Như từ chối sự thăm viếng của Quân, nhưng những bài thơ Quân chuyển thì Quỳnh Như đón nhận. Và bài Mây Trắng của Trần-Nhất-Hoan được nàng trân quý như những cành lan:
Gót ngọc hồng phai dáng Hạ về.
Ngày rưng rưng nắng bóng pha lê.
Áo trời mây trắng vươn thương nhớ.
Ôm trọn hoa niên hẹn đợi chờ.
Đường kim mối chỉ đơn sơ quá!
Thơ dại nằm yên giữa đôi ta!…
Mỗi khi đọc đến câu này Quỳnh Như tưởng như Quân thầm trách sự thơ ngây, dại khờ của nàng ngày xưa. Để rồi:
Buổi xưa chia cách sao vội vã?
Theo gió chiều lên áo bay xa.
Sông nước ngày thơ mây trắng xóa.
Áo em cánh bướm tự phương nhà.
Xin cho nhắm mắt, hình dung lại
Một người áo trắng ở trong ta!
Quỳnh Như không biết nàng có quá chủ quan hay không, nhưng những dòng thơ đượm chút hờn trách bâng quơ này đã vẽ lại trong hồn nàng hình dáng của chính nàng ngày xưa!
Không nghe Quỳnh Như trả lời câu hỏi của chàng, Đằng tiếp:
– Quỳnh Như! Em còn đó không?
– Ô, dạ, em còn đây.
– Em đang nghĩ gì vậy?
Quỳnh Như không quen nói dối:
– Dạ, em đang nghĩ đến những câu thơ của Trần-Nhất-Hoan do anh Quân chuyển.
Đằng thoáng bất bình nhưng nói khác đi:
– Quỳnh Như! Anh yêu em. Em biết mà. Và anh cũng biết em có cảm tình với anh.
– Dạ, em có cảm tình với anh, đúng. Nhưng có cảm tình không hẳn là yêu. Chưa bao giờ em nói em yêu anh mà. Hơn nữa, lớp “choai choai” ở Mỹ còn phân biệt rõ ràng giữa love và in love nữa kìa.
Im lặng. Một lúc sau, Quỳnh Như tiếp:
– Cách nay mấy hôm, em nói là em sẽ giới thiệu một người bạn của em cho anh và anh hỏi người đó tên gì, anh nhớ không?
– Anh đùa, Quỳnh Như.
Quỳnh Như vẫn còn ấm ức vì Đằng vẫn không nói thật về lý do Đằng không bắt điện thoại của nàng hôm Đằng ở nhà Giáng Kiều. Nhưng nghĩ cho cùng, Quỳnh Như không có một tư thế nào để Đằng phải nói thật những gì Đằng làm và những gì Đằng nghĩ. Thôi, như vậy thì đừng làm buồn lòng nhau nữa. Quỳnh Như cương quyết:
– Bây giờ em cho anh biết tên bà ấy, nha. Đó là Giáng Kiều.
Đằng thoáng giật mình, nhưng trấn tĩnh ngay:
– Anh không hiểu tại sao câu chuyện giữa anh và em lại đưa đến chi tiết này! Anh chỉ biết anh thương em thôi.
– Dạ, không được đâu. Em đã “bàn giao” anh cho Giáng Kiều rồi.
Đằng hiểu rõ sự nghi ngờ của Quỳnh Như, nhưng Đằng không thể đính chính được.
– Cái cô này! Em làm như anh là một đơn vị hay là một vật dụng, em muốn bàn giao lúc nào thì em bàn giao hay sao?
Biết Đằng cứ quanh co chứ không dám xác nhận và cũng không phủ nhận, Quỳnh Như dứt khoát:
– Dạ thôi. Em nghĩ anh và em không nên liên lạc với nhau nữa.
Đằng thở dài. Quỳnh Như biết, nếu tiếp tục câu chuyện, Quỳnh Như sẽ khóc, cho nên Quỳnh Như chấm dứt:
– Thôi, đây là lần sau cùng em nói chuyện với anh. Em chúc anh ngủ ngon.
Đằng chưa kịp đáp lời, Quỳnh Như đã tiếp: “Bye, anh.”
Sau khi Quỳnh Như gác điện thoại, với động tác vô thức, Đằng bấm nút TV. Elvis Presley, trong y phục rực rỡ nhưng ánh mắt lại thăm thẳm xa xôi và giọng ca nồng nàn: “Are you lonesome tonight. Do you miss me tonight? Are you sorry we drifted apart?…Is your heart filled with pain, shall I come back again? Tell me dear, are you lonesome tonight?” (3)
Tâm trạng đã buồn mà lời ca, tiếng hát của Elvis càng khiến Đằng buồn hơn. Đằng bấm nút chuyển đài, lại thấy John Waite đang quằn quại trong sự chối bỏ nỗi đau sâu hút trong lòng: “…And I ain’t missing you at all. Since you’ve been gone away. I ain’t missing you. I ain’t missing you…” (4) Giọng ca nức nở và tiếng bass như một thôi thúc cực mạnh. Đằng quyết định sáng sớm hôm sau sẽ lên Dallas gặp Quỳnh Như.

oOo
Đằng và Quỳnh Như ngồi cạnh nhau trên bệ xi-măng, cạnh hồ nước nhân tạo, chia nhau phần khoai chiên và Hamburgers vừa mua từ McDonalds.
Ăn uống xong, Quỳnh Như đến gần bờ hồ, lấy phần bánh mì nàng ăn không hết, xé từng miếng nhỏ, rải xuống hồ cho đàn vịt.
Nhìn dáng Quỳnh Như nghiêng nghiêng trong nắng, Đằng cảm thấy tình yêu dào dạt dâng cao. Nhưng Đằng cũng hiểu Quỳnh Như không phải là một phụ nữ dễ chiếm đoạt như những phụ nữ trong “tiểu đội phụ nữ độc thân” của chàng. Phân tích lòng mình, Đằng nhận thấy “tiểu đội phụ nữ độc thân” Đằng không yêu, nhưng Đằng có thể mời bất cứ bà nào đi ăn, đi chơi, đi xi-nê, đi nghe nhạc, đi nhảy cũng được. Còn Quỳnh Như là người Đằng thương yêu nhưng Quỳnh Như lại ở xa và có cuộc sống rất khép kín và đạo đức cao. Đằng không biết chàng phải hành động như thế nào để vừa được Quỳnh Như yêu thương lại vừa được thong dong vui chơi với những phụ nữ độc thân quanh chàng!
Trở lại bệ xi-măng, thấy nét mặt suy tư của Đằng, Quỳnh Như nói:
– Em cảm ơn anh đã bất ngờ lên thăm em. Thôi, anh về đi. Em cũng phải trở lại làm việc.
– Em đã cân nhắc kỹ càng về quyết định của em chưa?
– Dạ, em suy nghĩ kỹ rồi.
– Em không muốn làm người yêu của anh thì mình vẫn giữ liên lạc, xem nhau như bạn chứ tại sao phải cắt đứt?
– Em không muốn trở thành một thành viên trong “tiểu đội phụ nữ độc thân” của anh. Tự ái của em rất cao. Em không muốn bị đồng hóa, bị xem thường.
– Anh đồng hóa em với ai? Chưa bao giờ anh có ý xem thường em.
– Có thể anh không có ý tưởng đó. Nhưng anh đã nghĩ em cũng dễ dãi như “tiểu đội phụ nữ độc thân” của anh cho nên anh đề nghị ở lại nhà em vài ngày hoặc đi du lịch thì ở cùng phòng.
– Lý do anh đề nghị như vậy là vì…
Đằng nói chưa dứt câu Quỳnh Như đã cắt ngang:
– Vì anh nghĩ, ở tuổi này người đàn bà đâu còn sợ mất trinh, đâu còn sợ bị mang thai, đúng không? Vậy thì sự tự trọng của người phụ nữ nằm ở đâu? Thú thật với anh, sau khi nghe hai đề nghị của anh, em rất thất vọng về anh và em cũng cảm thấy bị tổn thương nặng nề.
– Anh biết anh nhầm khi anh đưa ra hai đề nghị đó. Nhưng em không đồng ý thì thôi, tại sao lại phải đoạn tuyệt?
– Em đã “đẩy” ông “ex” của em đi không phải để đón nhận một copy của ông ấy. Em không có nhu cầu gì để phải cần một người đàn ông.
Đằng thở dài. Im lặng. Một lúc lâu, Quỳnh Như tiếp:
– Thôi, anh hãy an vui với “tiểu đội phụ nữ độc thân” của anh đi. Lúc nào em cũng quý anh, nhưng kết thân với anh thì em xin dừng lại ở đây.
– Nếu em nghĩ “tiểu đội phụ nữ độc thân” có thật thì đó là một tiểu đội… không quân. Anh là một tiểu đội trưởng không quân (số)!
Biết Đằng bóng gió xa xôi để thanh minh, Quỳnh Như đáp:
– Anh là tiểu đội trưởng Địa-Phương-Quân chứ không phải Không-Quân.
– Em dùng chữ…Anh chịu thua em. Thôi, anh về. Em trở lại làm việc đi.
Quỳnh Như “dạ”. Vừa bước về chiếc SUV Quỳnh Như vừa buồn buồn ngân nga nho nhỏ những lời ca chợt đến: “…Yêu nhau mà chi, âm thầm lệ rơi khi biệt ly. Xa xôi còn chi, vô tình em nhớ mối duyên hờ. Tình như mây khói, bóng ai xa mờ…”
Trong khi Quỳnh Như thả hồn theo bản Bóng Chiều Xưa của Dương Thiệu Tước thì Đằng tần ngần nhìn theo nàng. Lúc Quỳnh Như mở cửa xe, bước lên, Đằng chợt nhớ một câu mà Quỳnh Như đã đọc ở đâu đó rồi chuyển cho chàng: “If you love something, set it free. If it comes back to you, it’s yours. If it doesn’t, it never was.”(5) Đằng thở dài, thầm nghĩ, với số tuổi của chàng, không hiểu chàng còn đủ thời gian để chờ đợi Quỳnh Như comes back hay không! Nhìn theo chiếc SUV, Đằng thầm gọi: “Quỳnh Như! Quỳnh Như!”
Điệp Mỹ Linh

Chú thích:

1.- Ngạn ngữ: “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”.
2.- Just The Way You Are của Billy Joel.
3 .- Are You Lonesome Tonight? của Elvis Presley.
4.- Missing You của Tyler Hilton.
5.- Không rõ tác giả

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s